Giethoorn, ngôi làng cổ tích thời hiện đại

Tôi không đồng tình lắm khi người ta so sánh Giethoorn là “Venice của Hà Lan”. Venice sôi động, đông đúc nhộn nhịp, kênh lớn kênh nhỏ chằng chịt và tàu thuyền ra vào tấp nập, Venice lộng lẫy ánh đèn, Venice rực rỡ thời trang của du khách. Còn Giethoorn rất khác. Giethoorn chỉ có một màu xanh của các thảm cỏ, chỉ có 1 dòng kênh thẳng lối dọc trên con đường chính của làng, chỉ có tiếng du khách dạo bộ cười nói và tiếng của vài chiếc thuyền mộc nhỏ chở khách ngược xuôi ngắm cảnh. Giethoorn bé xíu, đúng kiểu 1 ngôi làng châu Âu chỉ cần 1h là đi hết mọi ngóc ngách. Thế nhưng, Giethoorn hiện tại đang là 1 điểm đến nóng trong các tour tuyến châu Âu không chỉ từ Việt Nam.

Giethoorn1

Làng cổ Giethoorn ở Hà Lan

Đường đi đến Giethoorn khá phức tạp, lơ ngơ thì sẽ tốn bộn tiền và thời gian như chơi. Nếu di chuyển tự túc không theo tour hay day-trip, bạn sẽ mất khoảng 2h đồng hồ để đến đây, và nếu tra theo Google Maps, rất có thể bạn sẽ xuống … nhầm trạm. Khi đi trên bus, dù đã theo chỉ dẫn của bản đồ, tôi vẫn thấy có gì đó không yên tâm, chạy lên hỏi bác tài “tôi xuống Giethoorn thì tới điểm này phải không”, ảnh bảo “không, sớm hơn 1 trạm, xuống trạm này chả có cái qq gì đâu”. May thế, thót xuống xe mà vẫn không hiểu quanh đây có gì, vì toàn đồng không mông quạnh.

Thế nhưng len bộ vào 1 con đường đất nhỏ, thì cổ tích bắt đầu hiện ra.

Giethoorn2

Giethoorn bắt đầu có người dân phát hiện ra và tới sinh sống từ năm 1230, khi có 1 nhóm người chạy trốn khỏi vùng Địa Trung Hải, đến đây họ nhận thấy có gì đó rất đặc biệt – sau trận lũ lớn ở St. Elisabeth năm 1170 đã càn quét cả khu vực, đến nay còn sót lại một lượng lớn sừng dê một cách bất thường, vì thế họ đã đặt tên cho nơi này là Geytenhorn (sừng dê), qua nhiều năm do những thay đổi về ngôn ngữ, cái tên Giethoorn đã hình thành và được gọi tới ngày nay.

Giethoorn3

Lịch sử hình thành dòng kênh ở Giethoorn cũng khá thú vị, và khi tìm hiểu thì sẽ bất ngờ sao con người thời đó, từ những thế kỷ 12-13 lại thông minh đến vậy. Khi đến đây và bắt đầu sinh sống, họ phát hiện vùng Geytenhorn lúc đó có nguồn tài nguyên than bùn phong phú, thế là họ bắt đầu đào các lỗ lớn để khai thác than bùn, về sau khi nước dâng lên (Hà Lan vốn là đất nước thấp hơn mặt nước biển) lấp đầy các lỗ này, tạo thành hồ và kênh. Để di chuyển và vận chuyển than bùn, họ sử dụng thuyền. Và thế là, ngôi làng không có đường sá, chỉ có thuyền trên những dòng kênh hình thành. Giethoorn vốn là 1 khu tự trị từ đó cho đến 1973, ngôi làng mới trở thành 1 phần của Bredewiede, ngày nay nằm trong khu Steenwijkerland, cách khoảng 5km về phía Tây Nam của Steenwijk.

Giethoorn4

Mãi đến năm 1958, Giethoorn mới trở thành 1 điểm bắt thu hút dân du lịch, khi 1 đạo diễn phim người Hà Lan Bert Hannstra làm vở hài kịch Fanfare tại đây. Đến nay, ngôi làng đang có khoảng 2,620 dân cư sinh sống, và đón mỗi năm 1 lượng lớn du khách, trong đó có khoảng 200,000 du khách Trung Quốc (không biết người dân ở đây nên vui hay buồn).

Từ đường chính, trạm dừng của xe buýt, đi thẳng vào con đường đất thì cây cầu đầu tiên trong số 180 cây cầu gỗ bắc ngang các dòng kênh của Giethoorn hiện ra, và rồi cứ thế đi theo dọc dòng kênh là những ngôi nhà hình dáng kiểu nông trại của thế kỷ 18-19 được bảo quản cẩn thận. Trước đây, ngôi làng này hoàn toàn không có đường đi, về sau có thêm 1 vài con đường nhỏ được xây dựng lên để người dân đi lại bằng xe đạp, và cũng là con đường dọc kênh được du khách tận dụng đi bộ để ngắm thiên nhiên.

Giethoorn5

Ngôi làng thanh bình và tĩnh lặng đến lạ lùng, đến nỗi cả tiếng vịt kêu dưới kênh hay tiếng chim hót cũng là âm thanh đáng chú ý, mà đến đây, tự khắc người TQ nói nhỏ tiếng lại thì phải (tôi chỉ ghét kiểu mỗi lần đi là kéo theo cả 1 đoàn thật đông, dù không quá ồn ào cũng thấy lúc nhúc người). Những chiếc thuyền chở khách đi dọc kênh, trước đây là thuyền chèo, nay đã thay bằng thuyền máy, nhưng tiếng động cơ máy thậm chí “còn nhỏ hơn cả tiếng thì thầm”. Du khách cứ thế đi dọc con đường làng, đến 1 trạm của canal cruise (gọi thế cho sang) thì lên thuyền để đi hết dòng kênh và quay lại. Canal cruise ở đây có 2 loại, 1 loại nhỏ chở được tầm 5-6 khách, không có mái che, 1 loại to hơn chở được khoảng 20-25 khách, có mái che phía trên để ngăn những cơn mưa bất chợt vốn là đặc sản của Hà Lan (Ở Hà Lan nói chung, thời tiết rất ư dở chứng, nắng đó rồi mưa đó, mưa xuống chưa kịp bật dù đã hửng nắng, ở trong nhà vừa thấy nắng vội lao ra đường thì thấy trời chuyển mưa, mà cái thời tiết dở dở ương ương đó lại đặc biệt diễn ra thường xuyên trong mùa thu và đầu đông).

Giethoorn6

Tôi không đi canal cruise, vì tôi cảm thấy thoải mái hơn khi đi bộ, khi thì bên này, khi thì băng qua cầu gỗ để qua phía bên kia, khi lại ra bãi cỏ xanh ngồi để ngắm vịt. Buổi trưa, tôi vào 1 nhà hàng nhỏ ngay cạnh kênh, thưởng thức bữa trưa ngon lành xa xỉ, các bữa ăn trong chuyến đi là thứ tôi chi tiêu thoải mái nhất và không chút tiếc tiền, trước khi tiếp tục dạo bộ Giethoorn trong tiết trời se lạnh cuối thu, với nắng vàng chói chang trên đầu.

Theo Lucie Nguyễn

 

 


Chuyên Mục